Tulpa...

Thảo luận trong 'Giải trí' bắt đầu bởi Bạch, 1/9/16.

  1. Bạch

    Bạch Guest

    Có ai ở đây đã từng nghe về khái niệm tulpa- 1 vật thể được hình thành bằng trí tưởng tượng của con người và đã có ai lập cho mình 1 tulpa chưa?
     
    1967, surphi10Anita thích bài này.
  2. surphi10

    surphi10 Guest

    Mới search trên mạng và ra 1 trang về Tulpa : Tulpa | Wonderland on us
    1. [Truyện Ngắn] Thí nghiệm ý nghĩ – (Tulpa)
    Nói sơ qua về tulpa 1 chút : Tulpa hiểu đơn giản là vật chất hóa đồ vật hoặc sinh vật sống bằng cách tập trung tư tưởng và nghĩ về chúng

    Năm ngoái, tôi đã dành 6 tháng tham gia vào (một sự kiện mà tôi được bảo đó là) 1 thí nghiệm về tâm lý học. Tôi tìm thấy tin quảng cáo trên tờ báo địa phương. Nội dung là tìm kiếm những ai có trí tưởng tượng tốt và muốn kiếm nhiều tiền. Đó là mẩu rao vặt duy nhất trong tuần đó mà tôi có khả năng đáp ứng nên tôi đã gọi cho họ và được hẹn phỏng vấn.

    Họ bảo tôi rằng tất cả những gì tôi phải làm là ở 1 mình trong 1 căn phòng với các cảm biến gắn trên đầu có tác dụng đọc sóng não (thăm dò hoạt động của não – brain activity), và đồng thời tôi phải tưởng tượng ra 1 bản thể khác của chính mình. Họ gọi bản thể đó là “Tulpa”.

    Chuyện đó dường như khá dễ dàng, và tôi đồng ý ngay khi họ cho biết số tiền tôi sẽ được nhận. Ngày hôm sau, tôi bắt đầu tham gia thí nghiệm. Họ đưa tôi đến một căn phòng bình thường, có 1 chiếc giường, rồi gắn các cảm biến lên đầu tôi. Chúng kết nối với chiếc hộp đen nhỏ để trên chiếc bàn cạnh đó. Rồi họ lại nói với tôi về quá trình tưởng tượng ra bản thể chính mình, cũng kèm theo rằng nó sẽ rất nhàm chán. Thay vì đi loanh quanh phòng thì tôi sẽ tưởng tượng bản thể của mình đi quanh phòng, hoặc thử tương tác với nó. Ý tưởng là giữ nó bên tôi toàn bộ thời gian tôi ở trong phòng.

    Vài ngày đầu thì cũng có chút rắc rối. Khó làm chủ hơn là những gì tôi đã từng làm trước đây. Tôi mường tượng ra bản thể của mình được khoảng vài phút rồi lại phân tâm ngay sau đó. Tuy nhiên tới ngày thứ tư, tôi đã có thể giữ sự hiện diện của nó trong suốt 6h. Các nhà nghiên cứu bảo tôi đã làm rất tốt.

    Tuần thứ hai, họ cho tôi tới căn phòng khác, với những bức tường gắn loa. Họ bảo tôi rằng họ muốn xem liệu tôi có thể tiếp tục nghĩ đến Tulpa ngay cả khi bị mất tập trung bởi nhiều yếu tố khác hay không. Âm nhạc (từ những cái loa) khá là chói tai, hỗn loạn và khó nghe. Chúng làm cho quá trình tập trung tưởng tượng khó hơn nhưng rồi tôi cũng làm được. Tuần kế tiếp, họ phát những âm thanh hỗn tạp và khó nghe hơn nữa, rồi những đoạn lặp đi lặp lại, tiếng chuông điện thoại quay số cổ lỗ, tiếng nói từ cuống họng khàn đục bằng một thứ ngôn ngữ xa lạ nào đó… Tôi thì đơn giản chỉ cười vào chúng, tôi đã quá thành thạo tiến trình này rồi.

    Sau khoảng chừng 1 tháng, tôi bắt đầu thấy chán. Để tăng hứng thú cho công việc, tôi bắt đầu tương tác với bản thể của mình. Chúng tôi trò truyện, chơi oẳn tù tì, hoặc tôi cho nó nhảy breakdance, làm trò hoặc bất cứ điều gì tôi thấy thích. Tôi có hỏi những nhà nghiên cứu liệu những trò lố của tôi có ảnh hưởng gì đến nghiên cứu của họ không, họ chỉ khích lệ tôi tiếp tục.

    Thế là chúng tôi chơi, giao tiếp, và mọi chuyện khá là vui trong một thời gian. Sau đó thì nó bắt đầu trở nên kì quặc. Một hôm, tôi kể nó nghe về cuộc hẹn đầu tiên của mình và nó chữa lỗi trong câu chuyện đó. Tôi thì nói rằng mình đã mặc áo màu vàng hôm đó nhưng nó thì khẳng định đó là áo màu xanh. Tôi nghĩ lại về điều đó trong vài giây và nhận ra là nó nói đúng. Điều đó làm tôi rùng mình, sau buổi thí nghiệm đó, tôi kể cho nhà nghiên cứu. Họ giải thích: “Cậu đang sử dụng dạng thức ý nghĩ (thought-form) để truy cập vào tiềm thức của chính cậu mà thôi. Cậu đã biết ở mức độ nào đó rằng cậu nhầm, và tiềm thức đã giúp chỉnh lại lỗi đó”.

    Điều làm tôi sợ giờ đột nhiên lại thành niềm vui mới. Tôi nói chuyện với tiềm thức của chính mình. Mất chút tập luyện, nhưng tôi thấy rằng tôi có thể hỏi Tulpa của mình và truy cập được vào mọi dạng ký ức. Tôi có thể khiến nó trích dẫn lại hàng trang nguyên văn của những cuốn sách tôi từng đọc chỉ 1 lần, nhiều năm trước, hoặc những thứ được dạy mà tôi đã quên ngay khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Điều này thật thú vị.

    Đó cũng là lúc tôi bắt đầu gọi ra bản thể của mình ngay cả bên ngoài trung tâm thí nghiệm. Ban đầu thì không thường xuyên, nhưng rồi tôi đã quá quen với việc hình dung ra nó hàng ngày. Cho nên không thấy nó thì tôi lại thấy không quen. Khi nào chán rồi lại gọi nó ra. Cuối cùng tôi gọi nó ra gần như mọi lúc mọi nơi. Khá là buồn cười khi mang theo nó như một người bạn vô hình. Tôi mang theo nó khi đi gặp bạn bè, đi thăm mẹ, thậm chí là trong cả 1 cuộc hẹn hò. Tôi vẫn thì thầm với nó mà không làm mọi người bận tâm.

    Nghe có vẻ lạ lùng nhưng khá thú vị. Nó giống như một kho lưu trữ mọi thứ tôi đã từng biết, và cả mọi thứ tôi đã từng quên. Nó còn có một sự nắm bắt khó hiểu về tất cả những chi tiết nhỏ nhất thuộc về ngôn ngữ hình thể (body language) mà tôi chưa từng nhận ra là mình có thể thực hiện. Khi nó theo tôi đến cuộc hẹn, tôi nghĩ sự việc sẽ kết thúc tồi tệ thôi nhưng hóa ra ngược lại. Cô gái kia cười nhiều hơn trước những câu đùa của tôi, chăm chú nghe tôi nói hơn, và nhiều điều nhỏ nhặt khác nữa. Tóm lại buổi hẹn diễn ra tốt đẹp hơn là tôi có thể tự mình thực hiện.

    Đó là thời điểm tôi tham gia thí nghiệm được 4 tháng. Những nhà nghiên cứu tiếp cận tôi sau buổi làm việc và hỏi liệu tôi có thể ngừng hình dung về bản thể kia nữa không. Tôi từ chối, họ có vẻ hài lòng. Tôi hỏi nhỏ bản thể của mình xem liệu điều gì khiến họ hỏi thế, nhưng nó chỉ nhún vai và bỏ qua. Tôi cũng bỏ qua luôn.

    Tôi bắt đầu xa rời cuộc sống thực từ lúc đó. Tôi gặp khó khăn trong việc tiếp xúc với mọi người. Tôi tự thấy ai cũng quá mơ hồ về bản thân họ, trong khi tôi thì khác. Tôi hiểu hết về bản thân mình, và ngay cả khi không biêt tôi có thể đơn giản tìm được câu trả lời từ bản thể của mình.

    Một cậu bạn đến gặp tôi vào đêm hôm đó. Cậu ta gõ cửa đến khi tôi đáp lại. Sau khi vào phòng, cậu ta xả 1 tràng, nào là “Đồ tồi, tao gọi cho mày hàng tuần nay rồi, mà mày ko thèm trả lời?!” “Có cđg xảy ra với mày vậy?”

    Tôi chuẩn bị xuống nước và xin lỗi cậu bạn, và còn định mời cậu ta 1 chầu đêm nay để hàn huyên. Nhưng tulpa thì không, “đánh đi”, nó bảo, và trước khi tôi hiểu chuyện gì đang diễn ra, cơ thể tôi đã làm xong rồi. Tôi thấy cậu bạn máu mũi đầm đìa, ngã xuống sàn. Sau đó lồm cồm bò dậy và chúng tôi lao vào đánh nhau một trận. Tôi trở nên nóng nảy và tán nhẫn hơn bao giờ hết, tôi hạ gục cậu ta rồi đá thêm mấy cú vào mạng sườn. Cậu ta nằm đó quằn quại và rên rỉ.

    Cảnh sát đến sau đó vài phút. Tôi nói với họ rằng cậu bạn kia mới là người gây sự trước. Và sự thật là cậu ta không có mặt ở đó để bác bỏ lời của tôi (đưa đi bệnh viện rồi còn đâu) nên cảnh sát cảnh cáo rồi thả tôi đi. Tulpa cười gằn từ đầu đến cuối và cả đêm đó chúng tôi say sưa bàn về chiến thắng cũng như việc tôi đã đánh gục bạn mình như thế nào.

    Sáng hôm sau thì khác, soi lại mình trong gương với những vết bầm trên mắt và đôi môi sứt mẻ, tôi nhận ra rằng nó mới là kẻ động thủ chứ không phải tôi. Nó đã giận dữ và hành dung người bạn của tôi đêm qua. Rồi bản thể của tôi xuất hiện và thuyết phục tôi rằng cậu bạn kia là thừa thãi. “Từ giờ mi không cần bạn bè, và cũng chẳng cần ai hết”.

    Tôi cố trình bày điều này với các nhà nghiên cứu nhưng họ cười lớn và nói “Cậu không thể sợ cái thứ do chính cậu tưởng tượng ra được”. Trong khi ông ta nói thế, nó đứng phía sau gật gật cái đầu và cười khẩy với tôi. Tôi cố tin vào điều nhà nghiên cứu nói, rằng nó chỉ là sản phẩm tưởng tượng mà thôi. Nhưng càng ngày tôi càng thấy lo lắng hơn về nó. Giờ trông nó cao lớn hơn, và độc ác hơn trước. Mắt nó chau lại 1 cách quỷ quyệt, nụ cười đầy vẻ tàn ác.

    Không có công việc nào đáng để tôi từ bỏ tâm trí mình cả. Nếu nó đã ra ngoài tầm kiểm soát, thì tôi sẽ hạ nó. Thực tế tôi đã quá quen với việc hình dung ra nó mọi lúc, tiến trình đó đã trở thành tự động đối với tôi nên giờ tôi lại phải học cách để không hình dung ra nó nữa. Cũng mất vài ngày, nhưng có vẻ tôi cũng làm được ít nhiều. Tôi đã có thể rời bỏ nó trong vòng 1 tiếng đồng hồ trong ngày. Tuy nhiên mỗi lần trở lại, nó lại ghê rợn hơn. Làn da nó xám xanh đi, răng thì nhọn lên. Nó rít, lầm bầm, nguyền rủa và đe dọa… Thứ âm thanh chói tai và khó nghe trước đây tôi trải nghiệm ở phòng thí nghiệm giờ luôn đi kèm với sự hiện diện của nó. Ngay cả khi tôi về nhà, thư giãn và nằm xuống, ko tập trung, không hình dung về nó, cái âm thanh đó vẫn lẩn khuất đâu đây.

    Tôi vẫn có mặt ở phòng nghiên cứu 6h/ngày vì tôi cần tiền. Và tôi cũng nghĩ rằng họ không biết được tôi đã ko còn hình dung ra bản thể của mình trong khoảng thời gian đó nữa. Nhưng đó cũng chỉ là tôi nghĩ thế thôi. Họ biết. Một hôm sau phiên làm việc, khoảng 5 tháng rưỡi tính từ lúc đầu, 2 gã to khỏe bắt lấy tôi đè xuống, rồi ai đó trong bộ đồ trắng tiến vào và tiêm cho tôi thứ gì đó.

    Tôi tỉnh dậy thấy mình bị trói trên giường, âm nhạc vang vọng cả phòng, và bản thể kia đứng đó cười khúc khích. Nó ko còn trông giống hình người nữa rồi. Khuôn mặt nó vặn vẹo lại. Tròng mắt lọt thỏm vào sâu bên trong trông như của xác chết. Nó lại cao to hơn trước nữa. Tay nó vặn xoắn, những móng tai dài ngoằng như móng vuốt dã thú. Tôi cố đuổi hắn ra khói tâm trí mình nhưng không thể tập trung vào việc đó. Hắn chồm tới, đè lên tôi, tôi không thể cử động.

    “Bọn họ chích cho mày toàn thứ hay nhỉ? Tâm trí mày ra sao rồi? Rất mơ hồ phải không nào?” Hắn áp xuống gần, rồi lại gần hơn và nói. Hơi thở của hắn như mùi thịt thối. Tôi lại cố xóa hắn khỏi đầu nhưng vô ích.

    Những tuần kế tiếp rất tồi tệ. Rất thường xuyên, ai đó trong bộ áo bác sĩ lại đến và tiêm vào tôi thứ gì đó hoặc ép tôi uống thuốc viên. Họ khiến tôi luôn ở trạng thái mê man, không tỉnh táo và không thể tập trung được. Thậm chí đôi lúc còn trong trạng thái ảo giác và mê sảng. Dạng thức ý nghĩ kia vẫn ở đó, liên tục nhạo báng. Hắn ta tương tác với ảo giác của tôi, hoặc là có thể chính hắn tạo ra chúng. Tôi ảo giác thấy mẹ mình tới, la mắng mình và rồi hắn cắt đứt cổ họng bà, máu bắn đầy người tôi. Nó thật đến nỗi mà tôi có thể nếm được cả vị của máu.

    Những bác sĩ không nói lời nào. Tôi van xin, la hét, yêu cầu câu trả lời. Nhưng họ không hề nói với tôi. Họ dường như nói chuyện với pulta, bản thể kia. Tôi không biết nữa, tôi quá mê man và rối bời tâm trí nên có thể đó cũng chỉ là ảo giác. Nhưng tôi nhớ là họ có nói chuyện với hắn. Tôi ngày càng có 1 sự tin tưởng kỳ lạ vào việc tôi mới là dạng thức ý nghĩ, còn hắn đã là thật. Hắn ta củng cố thêm ý tưởng đó trong đầu tôi vào đôi lúc, nhưng lại trêu trọc và châm biếm tôi vào lúc khác.

    Còn một chuyện nữa tôi cũng mong chỉ là ảo giác. Đó là hắn có thể chạm vào tôi. Có thể làm tôi đau. Hắn chọc và huých vào tôi mỗi khi hắn thấy tôi không đặt sự chú ý vào hắn. Hắn còn cào vào tay tôi để lại những vệt xước dài mà tôi vẫn thường tự nhủ chỉ là một phần của ảo giác mà hắn tạo ra mà thôi.

    Một hôm, hắn kể tôi nghe câu chuyện hắn sẽ sát hại những người tôi thương yêu ra sao. Bắt đầu từ em gái tôi, hắn dừng lại, và nét tàn bạo hiện rõ trên gương mặt hắn, tay hắn vươn ra chạm đầu tôi như mẹ tôi thường làm khi tôi sốt. Chững lại một lúc, hắn cười bảo “Mọi ý nghĩ đều sáng tạo”. Rồi hắn bước ra khỏi cửa.

    3 giờ sau, tôi lại bị tiêm, và ngất đi. Tỉnh dậy không bị khống chế, tôi nhỏm dậy và đi tới cửa, không khóa. Tôi bước ra hành lang vắng vẻ và chạy. Tôi ngã không chỉ một lần, nhưng cũng đến được cầu thang và thoát khỏi tòa nhà. Rồi tôi gục xuống, khóc nức nở như một đứa trẻ. Rất mỏi mệt nhưng cuối cùng tôi cũng về được đến nhà. Khóa hết cửa, chèn thêm thanh chắn ngang, đi tắm rồi làm một giấc đến hơn 1 ngày sau mới tỉnh. Xong rồi. Tôi nghĩ là đã xong, tôi nhốt mình trong phòng cả tuần liền, nhưng cảm giác lâu như cả thế kỷ. Trước đó, tôi đã xa rời đời sống bình thường quá lâu nên thậm chí chẳng ai hay biết về sự biến mất của tôi lúc đó.

    Cảnh sát chẳng tìm thấy gì cả. Viện nghiên cứu trống rỗng khi họ đến khám xét. Các dấu vết trên giấy tờ chẳng đi đến đâu cả. Tên tuổi của mấy nhà nghiên cứu mà tôi biết toàn là biệt danh. Thậm chí số tiền tôi được nhận cũng không để lại manh mối gì.

    Tôi phục hồi tương đối tốt. Nhưng tôi không mấy khi rời khỏi nhà. Mỗi khi rời khỏi nhà là tôi lại bị sợ hãi hoảng loạn. Tôi mất ngủ thường xuyên và mỗi khi ngủ lại gặp ác mộng. Tôi vẫn tự nhủ ta đã sống sót, mọi việc qua rồi.

    Hôm nay thì không. Tôi nhận được điện thoại của mẹ 3 ngày trước. Có 1 thảm kịch. Em gái tôi là nạn nhân cuối trong một vụ sát hại đẫm máu, cảnh sát thông báo. Đám tang diễn ra chiều nay, nó được thực hiện ổn thỏa, tôi nghĩ thế. Tôi hơi mất tập trung. Tất cả những gì tôi đang nghe thấy là âm thanh đến từ một khoảng cách xa xăm nào đó. Chói tai, hỗn loạn, gào rít, rồi cả tiếng nghe như chuông điện thoại quay số. Và rồi âm thanh đó lại lớn hơn, mỗi lúc một lớn…

    Dịch giả : nnq2603
    Nguồn : Creepypasta.com
     
    Winter Hexagon, Mây TrờiAnita thích bài này.
  3. surphi10

    surphi10 Guest

    Hồi xưa forum toàn NT, mọi người bảo là không khí hắc ám. Giờ toàn NF, mà thấy cũng hắc ám không kém :))
     
    Winter Hexagon, Mây TrờiAnita thích bài này.
  4. rogp10

    rogp10 Guest

    Luyện ba cái tưởng tượng này nó khiếp lắm đấy nho, đúng ra luyện ra linh ảnh thì phải xóa đi nữa.
    Nếu giống giống inner voice thôi thì xin kiếu.
     
    Last edited by a moderator: 2/9/16
    Anita, Mây Trờisurphi10 thích bài này.
  5. Haru Nakano

    Haru Nakano Guest

    Thấy mô tả trên mạng mỗi nơi mỗi khác nhỉ, điểm chung gần như duy nhất chắc chắn là tạo ra bằng trí tưởng tượng. Mình thì chưa gặp trải nghiệm này nhưng cũng từng có cảm giác tương tự rằng bản thân đang bị "trói" trong một người khác, cả thể xác lẫn suy nghĩ.
     
    Anita, Mây Trờisurphi10 thích bài này.
  6. Mưa Phùn

    Mưa Phùn Thành viên

    Tham gia ngày:
    18/7/16
    Bài viết:
    13
    Mình cũng từng có 1 cảm giác tương tự thế nhưng khác hơn ở chỗ nó không phải là cảm giác "trói", nó giống như sự quan sát bản thân và mình nhìn thấy 1 bản thân khác. Khôn ngoan hơn, lạnh hơn, điên hơn, nó như 1 thứ gì đó làm mình cảm thấy lạnh gáy khi nghĩ về nó.
    Mình cảm thấy bị dần mất đi cảm xúc giống như buồn, đau khổ, sự sợ hãi bị thay thế bằng 1 khoái cảm kì lạ (nó như 1 dòng diện chạy dọc theo sống lưng rồi mỉm cười). Giống như khi mình nghe tin 1 người quen mất đi thì nó cứ bình yên đến đáng sợ, không có bất cứ cảm xúc nào nhảy lên cả (nếu trước đây thì sẽ thấy buồn buồn).
    Nó giống như 1 cuộc trao đổi vậy, nhiều năm trước thì mình rất khác biệt nhưng sau khi mình cảm thấy "nó" thì mình trở nên kì lạ: thấy được những cái mà trước đây không hề thấy, trở nên đen tối hơn (ko phải ý bậy bạ đâu).
     
    Thiên Di thích bài này.
  7. Bạch

    Bạch Guest

    @surphi10 : cái đó đã được nâng tầm lên mới mục đích dọa người :v :v :v
    @Haru Nakano : với những trải nghiệm tulpa mà mình thấy thì không hẳn vậy. tùy cảm nhận chăng?
    @Mưa Phùn : c có thể nói rõ hơn về "nó" không?
     
    surphi10 thích bài này.
  8. Mưa Phùn

    Mưa Phùn Thành viên

    Tham gia ngày:
    18/7/16
    Bài viết:
    13
    "Nó" giống như bản thân mình vậy, cảm giác mình giống nó nhưng cũng không phải. Đặc điểm mà mình thấy rõ nhất là bình tĩnh và bạo lực (bản thân không ưa bạo lực vì trước đây bị bắt nạt). Trước đây khi bị ép vào góc thì mình rất sợ, nhưng khi "nó" xuất hiện thì như có "luồng điện chạy theo sống lưng" và cười 1 cách kì lạ (như Joker vậy). Nó như 1 cỗ xe tăng vậy, có thể nghiền nát bất cứ thứ gì cản đường bằng trí tuệ lẫn vũ lực.
    "Nó" không đoạt sự tự do của bản thân nhưng giống như mật ngọt vậy, chảy vào trong đầu, khuyên mình nên làm theo nó. mình đã nghe theo nhiều lần rồi. Kết quả rất thành công, nhưng cũng có cái rất đáng sợ. Trước đây có lúc suy nghĩ đùa là "giết người" như thế ào rồi "nó" xuất hiện. Tới lúc kế hoạch hoàn thành thì mới giật mình là mình đang làm cái gì. Lúc đó mình mới sợ "nó".
     
    surphi10 thích bài này.
  9. Haru Nakano

    Haru Nakano Guest

    @Bạch @Mưa Phùn
    À cũng không hẳn là trói, mà là cảm giác hành động và suy nghĩ của "mình" nhưng không hoàn toàn là của "mình" ấy. Trên mạng thấy người ta mô tả cái tulpa này nếu đủ lớn thì có thể để nó "nhập" và kiểm soát cơ thể, nhưng chắc không liên quan lắm vì mình không có trải nghiệm "bạn tưởng tượng" kiểu này. Sau này biết về "free will"(ý chí tự do) chỉ là "ảo tưởng" thì mới thấy cảm giác này là có cơ sở. Vì tuy không ai có thể quyết định được chính mình, nhưng có thể có "một phần nào đó" vô hình trong mình độc lập với ngoại cảnh và các yếu tố sinh học cố hữu. Có thể cái vô hình này mới là "mình" thực sự, hoặc là dấu hiệu con người đang bị "thần thánh" điều khiển, hoặc bản chất của thế giới tự nhiên vốn vậy.
     
    surphi10 thích bài này.
  10. Bạch

    Bạch Guest

    @Mưa Phùn : mình không rõ "nó" có phải tulpa hay là 1 dạng của chứng tâm thần phân liệt, tâm lý nào đó. Mơ hồ quá
    @Haru Nakano : quào :))) có cùng tư duy giống t. Tiếc ở đây ít người biết về nó :)))
     

Chia sẻ trang này

XenForo Add-ons by Brivium ™ © 2012-2013 Brivium LLC.